Tôi không quan tâm bạn mưu sinh thế nào mà chỉ
muốn biết bạn khao khát điều gì và có dám mơ ước đạt được điều mình đang khao
khát không...
Tôi không quan tâm bạn bao nhiêu tuổi mà chỉ muốn biết bạn có dám như một kẻ ngốc
liều mình vì tình yêu, vì những ước mơ và vì một chuyến phiêu lưu để được tồn tại
trong cuộc đời này không...
Tôi không cần biết điều gì mới phù hợp với ước mơ của
bạn mà chỉ muốn biết bạn đã dám đối mặt với nỗi đau bị cuộc đời dối trá hay lại
khép chặt lòng mình vì e sợ lại một nỗi đau khác...
Tôi muốn biết bạn có dám ngồi lại với nỗi đau của
tôi hay của chính bạn; có dám khiêu vũ thật điên cuồng để sự say mê tràn ngập đến
tận đầu ngón tay và ngón chân của mình mà không cần phải e dè giữ ý, phải thực
tế hay phải luôn nhớ đến những giới hạn của con người...
Tôi không quan tâm câu chuyện bạn kể có thật hay
không mà chỉ muốn biết bạn có dám làm thất vọng người khác để thành thật với bản
thân mình... Liệu bạn có thể chịu đựng bị kết tội phản bội mà vẫn không phản bội
lại chính nhân cách của mình... Liệu bạn sẽ trung thực và vì thế sẽ đáng được
tin cậy chứ...
Tôi muốn biết liệu bạn có nhận ra vẻ đẹp dù cho hằng ngày nó chẳng hề xinh đẹp, và liệu bạn có thể quyết định cuộc đời mình mà không cần sự hiện diện của Chúa...
Tôi muốn biết liệu bạn sẽ chịu đựng được thất bại của lẫn bạn và tôi, đứng bên bờ hồ mà hét vang đến tận trời cao là “có”...
Tôi không quan tâm bạn là ai hay làm sao đến được đây. Tôi chỉ muốn biết liệu bạn có thể sát cánh cùng tôi trong lửa đỏ và sẽ không chùn bước thoái lui...
Tôi không quan tâm bạn đã học ở đâu, những gì và của ai. Tôi chỉ muốn biết liệu bạn có thể một mình đối diện với bản thân chân thật như người bạn bạn có bên mình trong những giây phút đơn độc...



0 nhận xét:
Đăng nhận xét