Con bé - chưa bao giờ có cảm giác như vậy. Nó dường như chết lặng trước mọi lời nói và suy nghĩ...
Khi biết được điều ấy....nó càng nghĩ rằng mình như đứa ngốc để người ta lợi dụng vậy.
Nước mắt cố nén lại vào tim...đầu óc quay cuồng...tâm trạng chai lì không cảm xúc và không có còn cảm hứng làm bất cứ việc gì và nói gì.
Trái tim trĩu nặng đến nghẹt thở nhưng không biết nói cùng ai ... Chuyện này qua chuyện khác....nỗi lo này tới nỗi lo khác làm con bé trở nên mệt mỏi và muốn lịm đi - muốn bình yên một chút trong giây lát .
Con bé biết rằng có lẽ từ đây nụ cười sẽ không thể nở trên môi như trước và luôn chan chứa những giọt nước mắt và niềm đau bên trong...
Nó nghĩ và nó nghĩ...tại sao một tình yêu lâu dài và chân thành cũng không đủ làm phai mờ một cái gì đó sao ? Câu hỏi đó không biết là đã đặt ra bao lần rồi...Và có lẽ câu trả lời vẫn mãi vậy mà thôi.
Và con bé quyết định im lặng , khóc thầm , chai lì với câu trả lời đó và rời xa cho họ được hạnh phúc như họ muốn mặc dù trong niềm hạnh phúc ấy không có con bé như người ta vẫn hằng nói và hứa với con bé.
Những ký ức , hình ảnh, nụ cười, niềm hạnh phúc...không ngừng hiện về làm trái tim con bé muốn vỡ òa nhưng lại vẫn cố kìm nén - kìm nén tới mức dường như không có gì đau thương hơn được nữa...
Con bé nghĩ tới khi tan sở về phòng trọ có một mình - không biết con bé sẽ như thế nào nhì ?
Liệu con bé có gục ngã không ???
Con tim chết lặng
Người đăng:
Unknown
|
Nhãn:
chuyen tinh cam
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

0 nhận xét:
Đăng nhận xét