Cuộc sống mỗi người trở nên bận rộn hơn - vồn vã hơn cùng với năm tháng......Và để rồi dần dần tất cả những bộn bề lo toan ấy khiến cho mỗi người dần không còn có những người bạn đúng nghĩa xung quanh mình mỗi lúc buồn vui nữa.
Bởi ai cũng có sự bận rộn riêng của mình và dần họ sẽ xa bạn hơn để vùi mình trong cuồng quay của công việc và những nỗi lo riêng .
Khi bạn muốn tâm sự hay đôi khi muốn dựa vào và chia sẻ thì dần dần cũng không có mấy ai sẵn lòng nghe bạn nữa - mà lúc ấy họ sẽ nói những lời như bạn đang rất phiền hà và làm mất thời gian của họ.
Càng lớn cảm giác cô đơn sẽ càng nhiều hơn - có khi bạn sẽ cảm thấy cô đơn ngay trong công việc của mình hay cũng có khi bạn sẽ cảm thấy cô đơn ngay trước những người bạn của mình ...
Vì
hôm nay có thể bạn cho đi sự quan tâm và không nhận được gì cả. Ngày
mai, bạn cho đi một lời động viên và có thể cũng chẳng thu hoạch được
gì. Nhưng một ngày nào đó, khi bạn ngã gục, đau khổ thì người bạn thật
sự sẽ cho bạn tất cả: đầu tiên là nụ cười, sau đó là lời động viên và sự
quan tâm. Cũng như bạn, tất cả sẽ được cho đi mà không hề tính toán.
Tình bạn thật sự là như vậy đó!

0 nhận xét:
Đăng nhận xét